Xin lỗi vì đã gạt em yêu phải một thằng đàn ông hèn hạ như anh

 

 

Người đời thường bảo với nhau rằng:

“ ở đời dò sông dò biển rất dễ dò

Chứ nào ai lại lấy thước mà đo thấu lòng người”

Chính vì không thể dò mà cũng chẳng đo được sự nhỏ nhen, hèn mọn, ích kỉ trong anh nên em mới lỡ yêu phải một thằng đàn ông quá đỗi hèn hạ, không ra gì như anh. Suốt 4 năm qua anh chưa bao giờ đối sử với em cho đúng nghĩa là những người yêu nhau…

Anh chưa từng yêu thương em thật lòng, cho nên những lúc em rơi vào tình cảnh không ổn: ốm đau, hoạn nạn… thì những khi ấy anh thường lặn mất tăm hơi bóng gió, lúc em cần bờ vai ai đó để tựa vào thì những lúc ấy anh lại thường lấy lý do lý chấu này nọ để khỏi rước nợ vào thân, thậm chí ngày sinh nhật của em mà anh cũng chẳng thèm nhớ…

Anh chưa từng một lần cùng em đi chơi và cũng chưa từng thật lòng lắng nghe những chia sẻ, tâm tư, nguyện vọng của em để thấu hiểu mà yêu thương em nhiều hơn.

Anh chưa bao giờ thôi so sánh em với người cũ, chưa bao giờ thôi cho rằng người đàn bà cũ của mình có nhiều ưu điểm hơn em.

Chưa một lần công khai mối quan hệ của cả hai, thế nên tình cảm giữa hai ta trở thành mối quan hệ mập mờ, chẳng rõ ràng gì cả, nếu ai đó cho là tình yêu thì không đúng, mà bảo là bạn bè thì cũng chẳng phải. Dẫu rằng bản thân anh thừa biết điều này sẽ mang đến rất nhiều bất lợi cho em, nhưng biết rồi cũng chỉ để đó, vì với anh điều đó nó chẳng tổn hại gì đến cuộc sống: cơm áo gạo tiền, hạnh phúc của anh, thế nên suy nghĩ nhiều làm gì cho tốn sức, mệt đầu, chi bằng cứ hoài duy trì mối quan hệ mập mờ như vậy để có thể tha hồ mà chim chuột, mèo mả gà đồng với vô số chân dài mặt đẹp, tự do thoải mái nói với mọi người rằng tôi chưa có người yêu.

Và cũng chưa từng một lần sợ mất em, bởi vì anh luôn cho rằng: trong tay mình có cả thế giới thì sợ gì không có hàng tá chân dài, mặt đẹp vây quanh, chỉ cần vung tiền ra xíu là đàn bà con gái trong thiên hạ này sẽ lũ lượt kéo đến cả rừng, khi ấy thì tha hồ mà lựa chọn, tha hồ mà vui vẻ. Cho nên tình cảm chân thành em dành cho anh liền trở nên xa xỉ và không cần thiết.

Để rồi tới khi em nhận rõ thứ tình cảm anh dành cho em không phải là tình yêu, mà chỉ là trò mua vui, tiêu khiển thì khi ấy em đã chọn cách rời xa anh và chọn cho mình một người đàn ông xứng đáng: yêu thương em thật lòng và có trách nhiệm hơn anh.

Anh ấy không luôn miệng nói những câu yêu thương, nhớ nhung sáo rỗng kiểu: dặn em uống thuốc khi ốm đau, nhắn tin bảo em cố gắng đứng lên sau những cú ngã… nhưng rồi sau đó lại tỏ thái độ thờ ơ, lãnh đạm, sống chết mặc mày như anh từng làm, mà luôn sẵn lòng mang thuốc đến nhà và vào bếp nấu cho em tô cháo ăn lót dạ để uống thuốc khi ốm, luôn có mặt, ở bên chia sớt khi em gặp chuyện đau buồn, trắc trở trong cuộc sống và trong mỗi câu chuyện, suy nghĩ của anh ấy đều có bóng hình em, vì anh ấy muốn cùng em xây nên một ngôi nhà đầy ắp tiếng cười nói của trẻ thơ và dạt dào tình yêu thương, niềm hạnh phúc…

Đứng trước sự thật phũ phàng, tàn khốc đến như vậy, thì bản thân anh đây thừa xoãi đời để hiểu rằng: vì tổn thương quá sâu nặng mà em phải cất bước ra đi, nhưng cái tôi đốn mạt, sự hèn hạ trong anh không vì thế mà chịu lắng xuống, ngược lại nó luôn trỗi dậy để thôi thúc, đốc dục anh uất hận và nhen nhóm ý định trả thù em.

Nhưng rồi sau tất cả thì anh cũng đã nhìn nhận rõ chân tướng sự việc, đó là những khi ngồi một mình bên li cà phê, ngẫm lại những gì đã qua, anh cảm thấy mình mới chính là người có lỗi và nhận rõ sự ra đi của em là hoàn toàn chính đáng.

Sở dĩ em chọn sự buông bỏ là vì anh không hề xứng đáng với tình cảm trong sáng, tình yêu thương chân thành của em dành cho anh, vì trước kia anh đã đối sử không tốt với em, không trân trọng tình cảm của em, nên luôn duy trì một mối quan hệ mập mờ, không nghiêm túc, hay nói đúng hơn là nó chỉ mang tính chất nửa vời, bạ đâu hay đó…

Cho nên việc em rũ bỏ anh không thương tiếc để chọn cho mình người đàn ông đúng nghĩa, một bờ vai vững chãi để tựa vào khi bão lòng, người luôn dạt dào tình yêu thương và tinh thần trách nhiệm với một nửa còn lại của cuộc đời mình là điều hoàn toàn dễ hiểu, bởi vì em xứng đáng được nhận những điều tốt đẹp như vậy.

Cho nên em à, anh biết là em vẫn còn rất giận và hờn trách anh, bởi vì anh đã từng lợi dụng sự hồn nhiên, trong sáng của em để gieo đến cho em một niềm hy vọng không có thực, một thứ tình cảm giả tạo, một sự dối trá quá đỗi đê tiện, hèn hạ và bỉ ổi… làm tổn thương trái tim rất mong manh dễ vỡ của em.

Vì thế mà dẫu ngàn lần rất muốn thốt lên lời xin lỗi, nhưng anh lại không thể, vì anh tự thấy mình không đủ tư cách để nói ra điều này, thế nên lời cuối cùng anh muốn gửi đến em rằng, anh mong em sẽ sống thật an yên và hạnh phúc với sự lựa chọn thông thái của mình em nhé!

 

Hoài Bão

Loading...