“Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời”: Lối thoát của tuyệt vọng.

Ở ngưỡng tuổi 25 và thế nào là cảm nhận sâu sắc về mọi thứ? Thế nào là đủ tuyệt vọng để chạm tới vẻ đẹp của một bông hoa như Trịnh Công Sơn từng miêu tả? Tôi không biết. Tôi chỉ biết một điều rằng, chấp nhận được sự quằn quại trong nỗi đau vì tuyệt vọng mới là bước đi đầu tiên đến vẻ đẹp ấy.

Có lẽ, đó cũng là thông điệp mà Haruki Murakami muốn gắn kết những thế hệ lại với nhau qua trang sách đơn giản, lôi cuốn và đầy mê hoặc nhất mà ông từng kể: tiểu thuyết Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời do Cao Việt Dũng chuyển ngữ. Đó là câu chuyện tái hiện lại hình ảnh những người con gái đã đi qua cuộc đời của nhân vật Tôi – Hajime. Một câu chuyện đậm chất tự sự.


Hajime là “con một” trong gia đình; mà điều này lại là một định kiến với xã hội Nhật Bản lúc bấy giờ. Có lẽ vì vậy; mà ngay từ nhỏ; Hajime đã có một sự ám ảnh kỳ lạ về sự “cô độc” và tự sâu thẳm bên trong con người Hajime luôn cảm thấy mặc cảm, khiếm khuyết, không thể hòa nhập với xung quanh. Cho đến khi Shimamoto-san xuất hiện, một cô bé xinh xắn nhưng chân mang tật, Hajime đã kết thân với Shimamoto-san. Bởi cô bé cũng là “con một” và có một sức ám ảnh kỳ lạ, mà khi đó Hajime chưa lý giải nổ. Hai đứa trẻ đã tìm thấy sự đồng điệu trong tâm hồn của nhau, dù chỉ trong một ánh nhìn và thế là đủ đầy trong cuộc sống của những đứa con một. Nhưng rồi, họ lạc mất nhau khi Shimamoto-san chuyển nhà. Và vực thẳm ấy lại được hồi sinh.
Rồi Izumi, một cô gái xinh đẹp xuất hiện nhưng là cô gái khiến Hajime day dứt suốt cuộc đời. Do sự khao khát tình dục của tuổi trẻ đã khiến anh làm tổn thương cô khi làm tình nhiều lần trong suốt một khoảng thời gian với chị họ của Izumi.
Những năm tháng kế tiếp, Hajime vào đại học với một cuộc sống tẻ nhạt, không cuộc tình, không một người yêu chính thức.
Nhưng rồi, 37 tuổi Hajime đã có gần như tất cả, người vợ trẻ đẹp Yukiko – người mang đến gia sản cho Hajime lập nghiệp, những đứa con xinh xắn, 2 quán bar mỹ mãn và nổi tiếng. Một cơ sở đầy đủ cho những cuộc tình thoáng qua. Dù vậy, Hajime vẫn cảm thấy, từ trong sâu thẳm, một sự thiếu thốn, một cái gì chưa đủ. Và chỉ khi Shimamoto-san xuất hiện trở lại với vẻ đẹp rực rỡ, với đôi chân đã lành lặn, với một quá khứ bí ẩn, với sự xuất hiện kỳ lạ không lý giải nổi, và hơn hết, với cảm xúc đến một cách mạnh mẽ, Hajime mới như thực sự bắt đầu một tình yêu. Cuối cùng, sau một đêm làm tình với nhau lần đầu tiên, Shimamoto-san đã biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời Hajime, và anh nhận ra dù cuộc đời có diễn ra thế nào, cuối cùng tất cả còn lại chỉ là sa mạc.
Một cốt chuyện được Haruki Murakami miêu tả hết sức rõ ràng, đơn giản nhưng lại mở ra cho tôi một lối thoát trong việc xoay chuyển tình huống bất lợi sang hướng có lợi cho bản thân. Đó chính là sa mạc.
Tại sao sa mạc là địa chỉ mang lại sự chuyển biến tích cực?

Sa mạc là một không gian hoang sơ mênh mông khô cháy. Lửa nắng đốt thiêu sự sống. Bão cát xóa đi tất cả. Sa mạc phô bày đến tận cùng cái trần trụi của mình, dẫn đưa con người đến biên giới của sự yếu đuối bất lực. Và con người không thể tự mình tồn tại trước sa mạc.
Nhưng sa mạc lại là một địa chỉ cho sự trẻ hoá niềm hy vọng tức là muốn nói đến ý nghĩa tinh thần: sa mạc là bầu khí. Nó chỉ là một sự cách ly tạm thời với những thói quen thường nhật như khung cảnh, con người, công việc, tiện nghi,… để rút lui vào sự tĩnh lặng của tâm hồn. Trong sự tĩnh lặng, người trẻ đi vào chiều sâu cuộc sống để khám phá từ những yếu đuối lóe lên những đóm lửa hy vọng. Hàng ngày, bầu khí sa mạc là những phút hồi tâm sau một công việc, hoặc một thoáng bình tâm trước những ứng xử vô cùng đa dạng trong nhịp sống đời thường.
Có điều, chúng ta ngại bầu khí sa mạc. Nhưng vượt qua được điều ấy, chúng ta sẽ gặp được cả một sức sống tươi mới, giống như món nước dừa. Cái trái bên ngoài khô cứng như chết mà bên trong lại ẩn chứa dòng nước mát tươi. Như vậy, tìm vào chiều sâu của tĩnh lặng, chúng ta sẽ tìm được mạch nguồn xuân trẻ. Giống như những mạch nước ngầm tinh khiết nhất thường nằm ở những độ sâu trong lòng đất tưởng như khô cằn. Và chỉ cần 2 lít nước lọc mỗi ngày, thì chúng ta đã chống được lão hóa da và có được một sức khỏe dẻo dai.


Bất kỳ tình huống nào trong cuộc đời mà chúng ta đối mặt đều có nguyên do của nó, có khi nó hỗ trợ ta nhưng có khi lại thách thức ta. Bầu khí sa mạc sẽ giúp chúng ta tĩnh lặng suy nghĩ để đón nhận và vượt qua nó đầy bản lĩnh. Tất cả những điều đó đưa chúng ta đến với thành công và an yên giữa cuộc đời này.

Tác giả: Voi Con
Cuộc thi” Cuốn sách đã làm thay đổi cuộc đời tôi”

Loading...